“Nếu như ngày hôm nay cánh cửa thứ một trăm đã mở ra cho anh, thì cũng nhờ vào chín mươi chín cánh cửa kia đã khép lại với anh cho đến ngày hôm qua.” (Thiền sư Đạo Nguyên)


Thứ hai, ngày 02 tháng mười một năm 2009

THƯ GỬI NHỮNG NGƯỜI BẠN


Sen Việt vừa nhận được thư của thầy Thích Thanh Thắng, cố vấn của Nhóm. Nhận thấy lá thư của thầy chứa nhiều tình cảm và góp ý thẳng thắn, có ích với việc làm của Sen Việt trong hiện tại cũng như sau này. Bằng thái độ cầu thị, Sen Việt xin đăng lá thư sau của thầy Thích Thanh Thắng như một lời xin lỗi chân thành đến quý vị độc giả, trong đó có Giáo sư Trần Chung Ngọc và trang nhà Sách Hiếm.
Thưa các bạn trong Nhóm Sen Việt, sáng nay (2/11) tôi thật buồn khi biết các bạn đã quá đà vào những tranh luận không cần thiết và cũng không đi đến đâu bằng những bài viết có tính trả đũa liên quan đến vụ Bát Nhã. Lúc đó, tôi nghĩ hay là mình đã hết vai trò cố vấn cho nhóm Sen Việt. Vì tôi đã có khuyên các bạn nên điều chỉnh ngôn từ trong tranh luận để không rơi vào cực đoan mà phản tác dụng. Người Phật tử thì càng không nên rơi vào cực đoan trước bất cứ vấn đề nào trong cuộc sống.
Cho đến lúc ngồi viết lá thư này, tôi nhận thấy tiếng nói cố vấn của mình đã phần nào có tác dụng, tôi nghĩ chắc không phải do tôi nói rằng tôi sẽ từ bỏ vai trò cố vấn để gây áp lực với các bạn mà tôi cho rằng các bạn đã hiểu được suy nghĩ và tình cảm của tôi. Tôi xin cảm ơn các bạn đã rút các bài tranh luận đó xuống một cách dũng cảm. Các bạn là những thanh niên, sinh viên có ý thức trăn trở với đạo pháp. Dù chúng ta có khoảng thời gian gắn bó với nhau, nhưng tôi cũng đã nói thẳng và rất chân thành với các bạn rằng, các bạn còn nông nổi, bồng bột và hiếu thắng. Các bạn cũng đã từng thừa nhận với tôi như thế. Nhưng tôi không chỉ biết nói điều này với các bạn thôi đâu mà chính bản thân tôi cũng vậy, không hơn gì các bạn, đôi lúc đã để cho cảm xúc xen vào giống như điều Giáo sư Trần Chung Ngọc đã nhắc nhở. Và có những điều tôi phải học lại từ các bạn.
Tôi cũng đã tâm sự thật với các bạn rằng chúng ta phải lên tiếng trước sự bạo hành và chúng ta hãy nắm lấy cái hiện tại và sự thực duy nhất đó để lên tiếng thôi, còn việc phải truy tìm nguyên nhân đúng – sai bây giờ không thuộc trách nhiệm của chúng ta. Bài viết của Giáo sư Trần Chung Ngọc phần nào cũng đã giống chúng ta ở một điểm là phê bình không thương tiếc những hành vi bạo hành đối với tu sinh.
Suy cho cùng Sen Việt hay bất cứ trang nhà nào khác cũng không phải là những người đóng vai “giải quyết” mà chỉ là “một tiếng nói khác”, “một cách nhìn khác” trước một vấn đề mà điểm nhìn đã có những khoảng cách nhất định.
Thưa các bạn, tôi không phải không có khả năng tổng hợp, trích dẫn để bôi đỏ, gạch chân các tư liệu đang công khai tràn ngập trên mạng, nhưng tôi nghĩ điều đó là không cần thiết, nếu chúng ta vẫn chưa thực sự hiểu bản chất của sự việc nó nằm ở chỗ nào. Bản thân tôi là một người đi thực tế vụ Bát Nhã, tiếp xúc với Thượng tọa Thích Thái Thuận, tôi hiểu được những tình cảm mà Tăng Ni, Phật tử tỉnh Lâm Đồng dành cho tu sinh Làng Mai. Chính vì cái đạo tình đó mà nó ám ảnh đến cách viết hay nhận định của tôi, và tôi xem đó là điểm mạnh đồng thời cũng là điểm yếu của chính mình.
Tôi có đọc được một email của một vị thân hữu khả kính, trong đó có đoạn “Đọc bài nào, của ai, về sự cố Bát Nhã cũng buồn, RẤT BUỒN. Tại sao không ai, nhất là Phật tử, nghĩ rằng trong vụ việc nầy không có đúng hay sai, mà chỉ có vết thương sâu hay cạn trên cùng một cơ thể ?! Tại sao không ai, nhất là Phật tử, lấy Tâm mà ứng xử thay vì lấy Trí mà đấu với nhau. Nhưng cuộc đời không "đẹp" như mình muốn phải không Thầy, nên cứ "vô tư" tiếp tục tạo nghiệp thôi!”.
Đọc xong những dòng này tôi thật sự xúc động. Và mấy hôm sau, tôi tiếp tục nhận được một tin nhắn do chính các bạn chuyển tới:
Kính gởi nhóm Sen Việt, Thầy Thích Thanh Thắng, Sách Hiếm và Đạo Hữu Trần Chung Ngọc.
Là một đọc giả thường xuyên của Sen Việt, Phật Tử VN, Giao Điểm và Sách Hiếm, tôi thường được đọc những bài viết vô cùng giá trị của qúy vị.  Tôi qúy mến tất cả qúy vị vì tấm lòng muốn gìn giữ đạo Phật, bảo vệ sự thật lịch sử, và phát huy văn hoá Việt trước những nền văn minh & đức tin bên ngoài đang ồ ạt vào tổ quốc Việt Nam.
Những người như quý vị thật  hiếm hoi, nếu không muốn nói đếm trên đầu ngón tay.  Mất đi một người như anh Lý Khôi Việt (dù nguyên nhân do bệnh tật) cũng là mất đi một cột trụ bảo vệ văn hoá cho quê hương.  Trong những ngày qua, đọc bài qua lại giữa đạo hữu Trần  Chung Ngọc, Sách Hiếm và Sen Việt, tôi không muốn thấy những viên ngọc hiếm hoi này vì tình hình Bát Nhã mà chúng ta không khéo quay qua cắn lẫn nhau để tự mình đi đến hủy hoại.  Lực lượng cực đoạn Cần Lao tại hải ngoại sẽ vô cùng vui mừng, bởi vị mục đích của họ dù chỉ là thiểu số nhưng vẫn luôn muốn Phật Giáo xé ra ngàn mảnh để dễ chi phối, thống trị sau này.   
Chuyện Bát Nhã như chúng ta biết là chuyện vô cùng phức tạp, tuy nhiên tôi thấy Sen Việt và đạo hữu Trần Chung Ngọc đều cùng chung quan điểm là hành vi trục xuất Tăng Thân Bát Nhã là việc làm đáng lên án. Tôi nghĩ qúy vị nên ngừng ở mẫu số chung này, còn vụ việc giải quyết Bát Nhã ra sao, quan điểm về Thiền Sư Nhất Hạnh như thế nào thì  xin coi như quan điểm riêng  xin đừng phê phán quá nặng nề, để rồi mất cảm tình lẫn nhau.  
Tôi xin qúy vị niệm tình ngưng ở đây, hoặc có bàn thảo xin email riêng cho nhau.  Lời qua tiếng lại, ai đúng ai sai có quan trọng lắm cho người đọc không?  Tôi mong qúy vị nhìn lại quá khứ của mỗi người đã từng đóng góp rất nhiều bài viết bảo vệ đạo pháp và dân tộc để thấy rằng  mình là những người bạn cùng chung một hướng dù có những suy nghĩ khác nhau trong thời điểm này”.
Đọc tin này, tôi thêm khâm phục những người Phật tử có tâm huyết, ngay sau đó tôi nghĩ nhiều hơn và tự trách rằng, đôi lúc mình đã nhìn sự việc một cách máy móc, chủ quan. Nhưng cũng lúc đó tôi nhận được thư chuyển tiếp tiếp theo của các bạn. Thư này các bạn viết cho Sách Hiếm, trong đó có đoạn:
“Sen Việt vừa nhận được thư của tác giả Huyền Lam, nhận thấy đây là một lá thư đầy ý nghĩa. Trong lúc này rất cần sự đoàn kết. Anh em Sen Việt của tôi cũng nhất trí sẽ rút lại toàn bộ bài viết về cuộc tranh luận với ông Trần Chung Ngọc, nếu Sách Hiếm cũng rút lại các bài viết trước đó của ông Trần Chung Ngọc về vụ Bát Nhã. Nếu Sách Hiếm có thể làm được điều này, anh em Sen Việt chúng tôi sẽ vô cùng cảm ơn và lúc nào cũng sẵn sàng đưa những lời xin lỗi chân thành đến ông Trần Chung Ngọc”.
Đọc những lời này tôi vui mừng cảm ơn các bạn, cảm ơn tất cả mọi người đã góp ý, đã biết dẹp bỏ cái Ngã của mình để sẵn sàng xin lỗi Giáo sư Trần Chung Ngọc. Tôi nghĩ đó là tự thắng lớn nhất của các bạn. Các bạn đã thực sự trưởng thành. Tôi nghĩ những lời xin lỗi của các bạn sẽ đến với Giáo sư Trần Chung Ngọc qua thư này của tôi, dù tôi biết những yêu cầu rút bài của người khác mà các bạn đưa ra là vô lý. Nhưng tôi được gián tiếp biết rằng Sách Hiếm cũng sẽ cho rút những ý kiến khác xuống. Các bạn phải nên xem đó là điều đáng mừng để các bên có thể lắng nghe và hiểu nhau nhiều hơn. Với góc nhìn cá nhân của Giáo sư Trần Chung Ngọc, trong chừng mực của sự góp ý và lắng nghe, chúng ta phải tôn trọng Giáo sư. Các bạn chơi blog, tôi nghĩ nhẽ ra các bạn cũng hiểu “tính chất cá nhân” nó mạnh như thế nào.
Giáo sư Trần Chung Ngọc có quyền nhận định về thiền sư Nhất Hạnh và tôi cũng có quyền nêu ý kiến với Giáo sư. Đối với cá nhân tôi, nếu có lời nào sơ suất với cá nhân Giáo sư Trần Chung Ngọc qua lá thư trước, tôi cũng nhân đây xin được Giáo sư lượng thứ. Tôi chỉ có thể tiếp nhận những ý kiến phản hồi của đích danh Giáo sư Trần Chung Ngọc. Và tôi xin tiếp nhận phản hồi đó bằng thái độ cảm ơn, trân trọng và ý thức tự điều chỉnh, nhưng tôi không có lý do gì phải trả lời những bút danh mà tôi không rõ khác.
Thưa các bạn, tôi muốn nói với các bạn rằng, các bạn nên biết Sen Việt có được như ngày hôm nay chính ở những niềm tin, lòng nhiệt tình và động cơ ban đầu trong sáng đó. Các bạn đã có những người bạn hữu rất tốt đó là Phattuvietnam, Sách Hiếm, Giao Điểm… Họ là cầu nối để tiếng nói của Sen Việt được lan rộng qua các vụ Toà khâm sứ, vụ Đặt tượng Alexandre de Rhodes và vụ Quy hoạch Hồ Gươm. Trong vụ việc Bát Nhã chúng ta cần có thêm những người bạn mới, chứ không phải vì bức xúc quá mà đánh mất những người bạn cũ, dù chúng ta biết những người bạn đó đều có những tôn chỉ và mục đích khác nhau. Các bạn nên ghi nhớ “bạn cũ là vàng”.
Tôi nghĩ các bạn không nên tiếp tục sa đà vào tranh luận nữa vì có một sự thực cho đến thời điểm này vẫn chưa có ai (trong và ngoài nước) đủ tự tin để nói rằng mình nắm được sự thật của vụ việc. Tôi cũng đã từng đề nghị các bạn nên đóng cửa blog trong một thời gian, nếu sau này có điều kiện thì nâng cấp thành website (tính chất cũng như blog). Tôi nghĩ ban đầu các bạn sẽ ngỡ ngàng với những đề nghị đường đột này của tôi, nhưng tôi cho rằng đó là điều cần thiết và sau này các bạn sẽ hiểu góp ý chân thành đó. Trong thư này tôi có điều gì nói quá lời cũng mong các bạn đừng để bụng.
Cảm ơn tất cả các bạn trong nhóm Sen Việt đã lắng nghe, cảm ơn tất cả những thư góp ý của bạn đọc, cảm ơn các thân hữu bên trang nhà Sách Hiếm đã cho tôi cơ hội viết ra những tâm sự này.
Xin kính chúc quý vị thân tâm thường an lạc.
Thích Thanh Thắng

TT. THÍCH THÁI THUẬN: “CÁC TĂNG NI BÁT NHÃ RA TẠM TRÚ Ở CHÙA PHƯỚC HUỆ TU TẬP RẤT NGHIÊM TÚC”




Nói về các tăng ni và người tập sự xuất gia ở tu viện Bát Nhã hiện tạm trú tại chùa Phước Huệ, Thượng tọa Thích Thái Thuận, Phó BTS PG tỉnh Lâm Đồng kiêm Trưởng ban Tăng sự, Chánh Đại diện Huyện hội PG Bảo Lộc, Trú trì chùa Phước Huệ, cho biết:
Là một người tu, nhìn thấy các cháu nhỏ bỏ những niềm vui, những theo đuổi khác thường tình của thế gian, quyết tâm rời xa gia đình và sự nuông chiều để khép mình vào kỷ luật nhà chùa mà tôi thấy xúc động. Trước tình cảnh mưa bão, trước sự bức ép phải ra đi mà không biết đi về đâu, tôi đã quyết định để các em được tạm trú tại chùa Phước Huệ từ tối 27/10/2009.
PV: Bạch Thượng tọa, hiện tạm trú tại đây có bao nhiêu vị?
Hơn 200 vị, nhưng vì lý do này lý do khác, một số vị đã ra đi. Hiện có 193 vị, trong đó đa số là các em xuất gia nhỏ tuổi, đa số từ 16 đến 30 tuổi.
Sinh hoạt hiện nay của các vị đó, theo Thượng tọa là như thế nào?
Tuy số lượng đông như thế, nhưng các em rất kỷ luật, tu hành rất nghiêm túc.
Thời khóa hàng ngày như thế nào, thưa Thượng tọa?
Khuya thức dậy, đồng loạt cả chúng ngồi thiền, sau đó dùng điểm tâm, chấp tác theo chúng, trưa ngọ trai, chỉ tịnh, chiều hành thiền và chấp tác, học tập, tối cùng tham dự thời tịnh độ thường kỳ của chùa, sau đó ngồi thiền và nghỉ. Tất cả tuân thủ nếp sống thiền môn quy củ.
Nhờ vậy, nên dù với hơn 200 người kể cả người thường trú tại chùa, mà vẫn giữ được yên tĩnh. Nếu không, với tuổi trẻ hiếu động làm sao mình chịu nổi (cười).
Chỗ ở và các cơ sở khác có đủ cho số lượng chừng đó không bạch Thượng tọa?
Nói đủ thì biết thế nào cho đủ (cười), tôi tận dụng tất cả không gian vừa mới tu sửa xong, kể cả nhà thờ linh để làm nơi nghỉ. Tất cả nằm trên nền nhà, chúng tôi cho mua thêm chiếu và chăn cho các em. Tội nhứt là bên ni, số lượng đông mà chỗ ở lại chật, đành chịu vậy.
Về thức ăn thì có Phật tử tự nguyện mang đến, tội nghiệp họ, nhiều người muốn mang đến nhưng lại sợ bị liên lụy gì đó nên cũng e ngại. Tôi thấy Phật tử ở Lâm Đồng nói chung và Bảo Lộc này nói riêng thương tăng ni đang tạm trú tại đây lắm. Một số Phật tử tình nguyện tới nấu ăn giúp, nhưng dần dần tôi có hạn chế, để họ còn lo việc gia đình nữa, tôi nói để các em tự thay nhau đảm trách việc này. Các em làm tốt lắm.
Mùa này ở Bảo Lộc đang là mùa mưa, lại bị dầm mưa khi di chuyển từ tu viện Bát Nhã ra đây, thế có nhiều người mắc bệnh không?
Có, nhưng cảm bình thường thôi. Một số em bị đau, chúng tôi đã chủ động đưa đi chữa trị. Ở đây cũng có thuốc men tương đối cho những bệnh thường. Nói chung, hiện nay cũng tạm ổn, các em đã nhanh chóng đi vào ổn định, thương và biết nghe lời nhau lắm.
Có lời khuyên cáo nào với Thượng tọa về việc tạm trú của số tăng ni hiện ở tại chùa?
Có chứ, nhưng tôi nói, người tu có tâm từ bi, thấy người hoạn nạn còn cứu giúp, cứu đến các sinh vật như tôm cá, huống nữa là con người. Tôi thấy hoạn nạn, nhất là thấy các em nhỏ có chí và dám từ bỏ những thú vui bình thường để xuất gia, sống đơn giản, tu học nghiêm túc như vậy ai lại không thương?
Việc tôi, là người tu đi trước, tôi làm được gì thì làm. Còn việc quản lý con người là thuộc về các cơ quan chức năng. Họ muốn tiếp xúc với số tăng ni này, tôi sẵn sàng hỗ trợ trong tư cách là một người thầy tu, nhưng không làm thay họ. Tôi nghĩ những đề nghị giải pháp đã có nói trong các bản tường trình và báo cáo của Ban Trị sự PG tỉnh lên Trung ương rồi.
Khi tôi hỏi các em nhỏ có ai đã gặp hoặc thấy mặt Sư ông – Thiền sư Thích Nhất Hạnh chưa? Tôi thấy hơn một nửa trong số này nói là chưa. Điều gì làm họ quyết định xuất gia? Đó là không khí tu tập tại tu viện Bát Nhã. Các em xuất gia nhỏ tuổi này rất vô tư, không có liên lụy gì. Họ có duyên với pháp môn Thiền Làng Mai thì cũng là lý do chính đáng như những người khác có duyên với các pháp môn tu tập khác mà thôi. Giải quyết thỉnh nguyện của các em như thế nào đó là quyền của Trung ương Giáo hội, của những cơ quan chính quyền có chức năng.
G.N. thực hiện (11/10/2009)



Chủ nhật, ngày 01 tháng mười một năm 2009

Ý THỨC QUAN CHỨC


Ta luôn kêu gọi quá nhiều ở ý thức công dân, nhưng đã khi nào giật mình hỏi ngược ở ý thức quan chức?
Bộ Chính trị đang phát động một phong trào mới, nhưng nội dung thì không mới: “người Việt Nam dùng hàng Việt Nam”. Khoan bàn ở chuyện đúng sai (việc này vào thời điểm thích hợp, tôi sẽ trở lại bằng một bài viết khác). Ở bài này, chỉ bàn đến tính hiệu quả của một phong trào tưởng mới nhưng lại rất cũ.

Tôi thích câu này của ông Vũ Trọng Kim, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam: “Sẽ phải tổng kết cuộc vận động người Việt ưu tiên dùng hàng Việt thế nào, khi mà nhà vị lãnh đạo nào cũng dùng toàn hàng… ngoại?”

Một cuộc vận động lớn như vậy sẽ chỉ như gióng trống giong cờ hình thức nếu mục đích vận động chỉ hướng về phía dân. Sẽ vận động dân ra sao, nói sao cho dân nghe một khi quan chức mặc bộ vét Ý, Pháp gần 3.000 đô, đi đôi giầy Ý cũng trên 2.000 đô, tròng cái thắt lưng trên 1.000 đô, cầm điện thoại di động Vertu gần tỷ bạc, khi trong nhà đầy rẫy hàng ngoại, từ viên gạch lát nền nhà đến cái bát ăn cơm, thậm chí cuộn giấy vệ sinh trong toilet cũng… ngoại.

Tôi đố tìm được trong hàng ngũ quan chức Trung ương ủy viên trở lên, có mấy ai khoác đồ vét nội? Tối tối, những bộ vét hùng hồn rao giảng trên ti vi đều là hàng ngoại đấy. Đến cây bút trên túi ngực dùng để ký cũng hơn 1.000 đô đấy! Đến cái quần lót trong người các vị cũng chưa chắc là made in Việt Nam. Thế thì đi vận động ai, nói ai nghe?

Dân nghèo lấy tiền đâu xài hàng ngoại, những hàng ngoại cao cấp xa xỉ đến vậy? Đối tượng dùng hàng ngoại, đối tượng “sính ngoại” chính là quan chức. Vì thế, cuộc vận động chỉ có hiệu quả và thực chất khi xác định đúng đối tượng vận động tuyên truyền. Thay vì nhắm vào dân, hãy chuyển cái đích ngắm về phía quan chức.
Cuộc vận động rầm rộ về văn hóa giao thông cũng vậy. Nó chỉ đủ sức lay chuyển, đủ sức làm thay đổi cái văn hóa giao thông hiện thời một khi ý thức giao thông của đội ngũ xe biển xanh biết thay đổi theo hướng… có văn hóa! Các trường phổ thông bắt đầu đưa luật và văn hóa giao thông vào chương trình giảng dạy.
Nhưng dạy thế nào cho học sinh nghe để các em biết tuân thủ luật và có văn hóa giao thông một khi chính các thầy cô lại không biết văn hóa khi ra đường. Chịu khó ngồi thử tại một ngã tư giờ cao điểm, sẽ thấy đội ngũ xe biển xanh chạy… hách dịch như thế nào. Hoặc chỉ cần ngồi trước cổng bất kỳ cơ quan công quyền nào, trụ sở các Bộ ngành, Tỉnh ủy Thành ủy, UBND… xem thử các vị “cán bộ đường lối” của đội ngũ quan chức chạy xe và đậu đỗ xe ra sao.

Sẽ không quá khi cho rằng cái văn hóa giao thông báo động trước hết từ đội ngũ này, từ những xe biển xanh 80 chẳng phải diện ưu tiên nhưng cứ hễ ra lộ là ụp còi chó sủa “gâu gâu” inh ỏi và chạy như thể đi… ăn cướp!

Nói vậy để thấy rằng cái đích trước hết cần hướng tới để vận động, thay chuyển văn hóa giao thông là… quan chức, chứ không phải dân chúng.

Mà không chỉ cuộc vận động này, không chỉ cuộc vận động văn hóa giao thông và người Việt dùng hàng Việt. Trong mọi cuộc vận động, đối tượng trước tiên cần nhắm đến, cần vận động, cần thực hiện trước tiên chính là quan chức chứ không phải dân chúng. Ta hay kêu gọi quá nhiều ở ý thức công dân, nhưng đã khi nào giật mình hỏi ngược ở ý thức quan chức?

Hay cho dễ hiểu, như Hồ Chủ tịch từng nói: Cuộc vận động nào cũng vậy, phong trào nào cũng thế, muốn thành công thì cán bộ phải làm trước, phải nêu gương cho quần chúng làm theo.

T. D. N.

Nguồn: http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/194118

Thứ năm, ngày 29 tháng mười năm 2009

LÁ THƯ LÀNG MAI SỐ 31 VÀ NHỮNG SUY DIỄN “LÀM CHÍNH TRỊ”



Sen Việt: Báo An Ninh Thế Giới cuối cùng cũng đã nói thẳng đến lá thư Làng Mai số 31, xem đây như là nguyên nhân chính của vụ việc “làm chính trị” của Làng Mai. Tuy nhiên, nếu đọc lại lá thư Làng Mai số 31 với hàng chữ mở đầu “CHO ĐẤT NƯỚC AN VUI” như một ký sự trong hành trình trai đàn chẩn tế với đầy đủ nội dung và ý nghĩa của nó, mới thấy thiền sư Nhất Hạnh có nhiều thao thức trăn trở với quê hương và Giáo hội Phật giáo Việt Nam qua tâm sự “nói ra cho lòng được nhẹ”. Sen Việt xin dẫn nguồn đến lá thư Làng Mai số 31 để độc giả nhận định. Đồng thời qua vụ trục xuất 400 tu sinh, Sen Việt xin giới thiệu bài Không Đúng để quý vị cùng rõ hơn về vụ việc Bát Nhã.


Chúng tôi là Phật tử, giữ năm giới, không nói dối. Chúng tôi có hình ảnh, âm thanh, tài liệu, văn bản và nhân chứng để chứng thực những điều chúng tôi nói (BBT Làng Mai)

1.  Ngày 07.08.2008, Công An Xã Damb’ri ra lệnh (bằng văn thư có đóng dấu ký tên) các tu sinh theo pháp môn Làng Mai phải ra khỏi Bát Nhã trong vòng 24 giờ đồng hồ. Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Nguyễn Phương Nga ‘khẳng định hoàn toàn không có cái gọi là Việt Nam ép 400 người tu theo pháp môn Làng Mai phải rời khỏi tu viện Bát Nhã.’ Không đúng.

2.  Từ tháng 7.2009, Chính quyền ra lệnh cắt điện nước của tu viện Bát Nhã. Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Lê Dũng nói điện bị cắt vì tu sinh theo pháp môn Làng Mai ở Bát Nhã không trả tiền điện. Không đúng.

3.  Ngày 27.09.2009, Chính quyền Lâm Đồng có mặt tại tu viện Bát Nhã khi tu viện bị tấn công. Công an mặc thường phục đứng quay phim và chỉ huy cuộc tấn công. Các thầy các sư cô bị hành hung và xâm phạm đến nhân phẩm. Các thầy Pháp Hội và Pháp Sĩ, hai trong những vị lớn của tu sinh sau khi bị đánh đập, lôi kéo và quăng lên xe, mỗi vị được bốn nhân viên công an bắt chở đi. Thầy Pháp Tụ cũng bị quăng lên xe nhưng đã kịp nhảy xuống trốn thoát, hiện giờ không biết tin tức.

Ông Nguyễn Thanh Xuân, phó trưởng ban Thường Trực Ban Tôn Giáo Chính Phủ nói: ‘Chính quyền địa phương đã tích cực hòa giải các mâu thuẫn.’  Không đúng.
Ông Nguyễn Thanh Xuân nói: ‘Tôi cũng khẳng định từ trước, trong và sau khi xảy ra xung đột, không hề có một người nào bị chính quyền bắt giữ.’ Không đúng.
Ông Nguyễn Thanh Xuân nói: ‘Không có ai bị thương, bị đánh đập.’  Không đúng.

4.  Phát tin trên đài truyền hình Lâm Đồng, phát loa trong thị xã Bảo Lộc, tuyên truyền trong trường học tu sinh làm chính trị. Ông Trương Văn Thu, phó chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng nói: ‘Chính quyền địa phương không can thiệp vào.’ Không đúng.

5.  Ngày 29.6.2009, công an đứng nhìn khi bao nhiêu máy quay phim và chụp hình của đoàn cúng dường trường hạ từ Sàigòn lên bị đập nát. Ngày 27.9.2009 công an đứng nhìn và quay phim khi máy vi tính bị nhúng nước, máy quay phim bị đập nát, người bị đuổi đi không đem được gì ngoài vật dụng cá nhân.

Ông Thu nhấn mạnh: "bảo đảm tuyệt đối an toàn tính mạng, tài sản của công dân." Không đúng.

6. Tu viện Bát Nhã tu học và tổ chức các khóa tu dưới sự bảo trợ của GHPGVN, ông Nguyễn Thanh Xuân tuyên bố là tu viện Bát Nhã tổ chức các khóa tu mà không xin phép. Không đúng.

7. Thượng tọa Đức Nghi bị áp lực của chính quyền và công an không bảo lãnh cho giáo thọ Làng Mai và tu sinh Bát Nhã tiếp tục ở lại Bát Nhã tu học. Chính quyền quyết tâm giải thể tu viện Bát Nhã bắt đầu từ trước Phật Đản 2008.  Ông Hoàng văn Châm  phó phòng nội vụ TX Bảo Lộc yêu cầu giáo thọ Làng Mai nói thầy Nhất Hạnh phải xin lỗi và rút lời đã đề nghị với chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Người phát ngôn Bộ Ngoại Giao và Ban Tôn Giáo tuyên bố vấn đề Bát Nhã chỉ là vấn đề tranh chấp nội bộ giữa thầy Đức Nghi và các tu sinh. Không đúng.

8. Những việc bạo hành xảy ra tại Bát Nhã như ném phân, ‘phản ứng bằng gậy gộc, gạch đá’ (lời ông Nguyễn Thanh Xuân, phó TB thường trực phụ trách BTG chính phủ) vào thành viên ban trị sự Phật giáo tỉnh; đập phá cửa, quăng liệng kinh sách Pháp khí xuống đất bùn, mắng chửi, xúc phạm đến tăng sinh do những người nghèo khổ bị mua chuộc, thuê mướn hoặc lừa gạt mà chính quyền tuyên bố họ là Phật tử tu viện Bát Nhã. Không đúng.

9. Ngày 28.09.2009, Cảnh sát công an bao vây chùa Phước Huệ, buộc thầy Thái Thuận đuổi các tu sinh Bát Nhã ra khỏi chùa ngay đêm ấy. Các đoàn công an từ các tỉnh khác đến chùa Phước Huệ gặp tu sinh và buộc tu sinh phải rời Phước Huệ để về nguyên quán. Quyết tâm giải thể các tu sinh theo pháp môn Làng Mai của chính quyền rất rõ. Ông Võ Ngọc Hiệp, người phát ngôn của UBND tỉnh Lâm Đồng nói: ‘Đây là việc tranh chấp nội bộ giữa phật tử Tu viện Bát Nhã và số người tu theo pháp môn Làng Mai. Chính quyền địa phương không can thiệp vào.’ Không đúng.

Ông Hiệp nói: ‘ngày 06.10, Thượng tọa Thích Thái Thuận cho biết hoàn toàn không có chuyện gây rối, đe dọa những người tu theo pháp môn Làng Mai đang ở tại chùa Phước Huệ.’ Không đúng.

Bà Nguyễn Phương Nga cho hay ‘hoàn toàn không có việc gây rối, đe dọa những người này tại chùa Phước Huệ.’ Không đúng.



Tri Ngộ nói:

“Thưa các bác,

Khi thấy nước nhà nằm trong cơn lốc của những bất công lớn, một vị thiền sư chân chính không ngồi im, ông ta sẽ lên tiếng và vì vậy để giúp nhà cầm quyền CSVN có cơ hội lành mạnh hoá xã hội, giảm sự tha hoá, đem lại sự sống chung hoà hợp, hoà giải với tất cả những xấu xa hung bạo của quá khứ để làm mọi người dân VN thương yêu nhau hơn và xoá bỏ hận thù (vẫn còn đằng đằng!), để làm xã hội VN an lành hơn, ông đã không ngần ngại đóng góp ý kiến công dân của mình và đưa lên cho ông Chủ Tịch nhà nước 10 điểm để mong được thực hiện và làm cho nước VN tươi sáng hơn. Thế mà nhà cầm quyền đã đánh mất cơ hội đem 10 điểm này ra học tập nghiền ngẫm và phản hồi, hoặc cho ý kiến thẳng thắn...”. (Talawas)


Thứ tư, ngày 28 tháng mười năm 2009

“SƯ BÀ CHÂN KHÔNG” LÀ CỐ ĐẠI LÃO HÒA THƯỢNG THÍCH THANH CHỈNH



Báo An Ninh Thế Giới số 903, ra ngày Thứ bảy, 24/10/2009, trong bài “Thêm những thông tin về sự việc ở tu viện Bát Nhã (Bảo Lộc – Lâm Đồng) đã nêu: “Thượng tọa Pháp Ấn đã 2 lần đề nghị Sư cô Chân Không, là không đưa lên mạng "Lá thư Làng Mai 31" vì nội dung của nó không đúng với tình hình thực tế ở Việt Nam. Thế nhưng, khi Sư cô đã quyết, thì có trời mà cản”.
Có thể nói sư bà Chân Không là điểm nhấn mạnh của bài viết này. Chính vì thế ngay trên trang nhất đã đưa hình ảnh với chú thích “BÀ CHÂN KHÔNG”.
Tuy nhiên, tấm hình đó không phải là sư bà Chân Không mà là cố Đại lão Hòa thượng Thích Thanh Chỉnh, Phó Thư ký Hội đồng Chứng minh GHPGVN, Chứng minh Ban Trị sự Thành Hội Phật giáo TP Hà Nội, Nguyên Trưởng ban Trị sự Thành hội Phật giáo TP Hà Nội. Hoà thượng là bậc cao tăng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, ngài viên tịch vào ngày 9/3/2009.


Không biết Giáo hội Phật giáo Việt Nam sẽ phản ứng như thế nào trước sự “nhầm lẫn” nghiêm trọng này?
Và không biết báo An Ninh Thế Giới sẽ đính chính và đưa ra lời xin lỗi như thế nào với Giáo hội Phật giáo Việt Nam?
Sen Việt

Chủ nhật, ngày 25 tháng mười năm 2009

QUYỀN LỰC SINH RA TỪ ĐE DỌA, ĐÒN ROI: THỨ QUYỀN LỰC BỊ THA HÓA



Bắt đầu từ việc “Có nên đưa đòn roi vào giáo dục học sinh?”, các thăm dò dư luận trên báo Vietnamnet đã chỉ ra có tới 80% ý kiến đồng ý với phương án “có thể” dùng đòn roi. Vậy thì làm sao để có được một môi trường giáo dục phi bạo lực để nâng tầm văn hóa ứng xử của người Việt?

Tác giả Hiệu Minh đã đưa ra một số ví dụ cụ thể về việc trẻ em bị áp dụng đòn roi và những chấn thương tâm lý kéo dài cho tới lúc trưởng thành: “Bị đòn roi từ bé, đứa trẻ với "ngọn rau muống đầu đời nuốt không trôi", lớn lên làm lãnh đạo, sẽ ít thay đổi về tư duy bạo lực vì những dư chấn tâm lý thời thơ ấu. Ai dưới quyền không nghe thì tìm cách dọa nạt, khống chế, xử lý và làm cho suốt đời không ngóc đầu lên được”.

Liên hệ đến một số hành xử khác trong xã hội, tác giả đã nêu bật các ảnh hưởng của một lối sống sính dùng bạo hành và tâm lý SỢ CÔNG AN: “Vì thế mới có chuyện thích dọa dẫm nhau bằng cách gọi công an. Mấy chị thi Hoa hậu Quí bà không được giải, lên án ban tổ chức không công bằng. Ông Phó Chủ tịch tỉnh gửi công văn sang Tổng cục An ninh đề nghị xử lý. Hồi bé chắc ông ta hay bị bố mẹ dọa công an đến bắt nên bây giờ ổng quen”.

Tuy nhiên, điều trái ngược nhất là sống trong một xã hội pháp quyền mà pháp luật vẫn chỉ là thứ yếu trước hành vi tai ngược của một nhóm người có đặc quyền đặc lợi nào đó: “Khi bị đưa ra tòa, không xử theo pháp luật mà dựa vào nhân thân, có cống hiến, có lý lịch tốt, và kể cả...thân nhân. Cấp càng cao càng được ưu ái mà lẽ ra phải làm ngược lại. Cầm cân nẩy mực, hiểu rõ pháp luật mà vẫn cố tình phạm tội, lẽ ra phải phạt nặng gấp đôi”.

Tác giả Hiệu Minh đi đến kết luận: “Muốn xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, đất nước phồn vinh, hãy bắt đầu đơn giản với môi trường giáo dục phi bạo lực ở mọi nơi, mọi lúc. Quyền lực sinh ra từ đe dọa, đòn roi sẽ là thứ quyền lực bị tha hóa”.

Nên đặt vụ đàn áp 400 tu sinh Bát Nhã đặt vào trường hợp nào trong môi trường văn hóa, giáo dục, đạo đức của Việt Nam hiện nay? Nếu Vietnamnet thăm dò dư luận vụ việc này, không biết con số “có thể” đồng ý dùng bạo hành sẽ ở mức 80% hay 90%, hay có thể còn cao hơn nữa?
 
Sen Việt


Thứ bảy, ngày 24 tháng mười năm 2009

ĐIỆN THƯ VĂN PHÒNG ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA CHIA SẺ VÀ CẦU NGUYỆN CHO TĂNG THÂN BÁT NHÃ


Điện thư từ Chhime Rigzing
VĂN PHÒNG ĐỨC ĐẠT LẠI LA MA
Ngày: 2009/10/20
Về việc Tu Viện Bát Nhã ở Việt Nam

gửi thầy jñānabhadra Shākya nhờ chuyển giao

Thưa quý vị,
Cám ơn thư của các vị báo tin về sự đuổi xua các nam tăng và nữ tăng ra khỏi tu viện Bát Nhã ở Việt Nam. Quả thật, Đức Ngài Đạt Lại Lạt Ma rất buồn vì những sự kiện ấy. Ngài cầu mong chính quyền Việt Nam khéo léo giải quyết sự việc trên và cho phép quý thầy quý sư cô sớm trở về tu viện của họ để tu học. Quý thầy quý sư cô nên biết rằng hằng ngày, hình ảnh của quý vị đã hiện ra như những người sư anh sư chị sư em tâm linh Việt Nam trong lời cầu nguyện của Ngài và Ngài cầu mong cho chính quyền Việt Nam sẽ phục hồi sự tự do tu tập chung cho quý vị.
Như quý vị từng biết, Đức Ngài đã dạy ở Los Angeles do công đồng Phật tử Việt Nam thỉnh cầu và Ngài cũng đã dạy ở New York hôm ngày 4 tháng 10 năm nay cũng do Phật tử Việt Nam ở New York thỉnh mời.
Kính gửi những lời chúc tốt lành nhất của Ngài.
Chhime R Chhoekyapa
Thư ký Văn Phòng Đức Ngài Đạt Lại Lạt Ma

Đây là lời cầu nguyện hằng ngày của Đức Ngài:
Nguyện rằng suốt đời tôi từ bây giờ cho tới mãi mãi sẽ là người che chở cho người không được chở che, là người hướng dẫn cho những ai lạc lối, là chiếc tàu cho người vượt biển, là chiếc cầu đưa người sang sông, là nơi trú ẩn cho những người bị hiểm nguy, là ngọn đèn cho người không ánh sáng, là nơi nương náu cho người không nhà và là người phục vụ cho những ai cần đến. trích lời nguyện của Bồ Tát Bodhisatwacharyāwatāra [Tib. byang chub sems dpa'i spyod pa nyid 'jug pa bzhugs so; Ing. The Guide to the Bodhisattva Way of Life, Chapter III, Verse 18-19]~ Śhāntidewa.
“Hiểu biết là nền tảng và chìa khóa để mở ra cánh cửa của tình thương chân thật". TS Thích Nhất Hạnh.


Bản gốc thư từ Văn Phòng Đức Đạt Lại La Ma

Thank you for your email regarding the forced eviction of monks and nuns from Bat Nha Monastery in Vietnam. Indeed, His Holiness is deeply saddened by these developments. He prays that the Vietnamese authorities will exercise restraint in dealing with such situations and allow the monks and nuns to return to their monastery. Please rest assured that His Holiness will remember these Vietnamese spiritual brothers and sisters in his prayers and hopes that the Vietnamese authorities will restore their freedom to practice together.
As you may perhaps know, His Holiness was in Los Angeles last month to give a two-day teachings at the invitation of Vietnamese Buddhists and also half a day teachings in New York on October 4, 2009 by Vietnamese Buddhists in New York area.

With good wishes,

Chhime R. Chhoekyapa
Secretary jñānabhadra Shākya
His daily prayers:
"May I become at all times, both now and forever; a protector for those without protection; a guide for those who have lost their way; a ship for those with oceans to cross; a bridge for those with rivers to cross; a sanctuary for those in danger; a lamp for those without light; a place of refuge for those who lack of shelter; and a servant to all in need" - Bodhisatwacharyāwatāra [Tib. byang chub sems dpa'i spyod pa nyid 'jug pa bzhugs so; Ing. The Guide to the Bodhisattva Way of Life, Chapter III, Verse 18-19]~ Śhāntidewa
"Understanding is the ground and the key that unlocks the door to true love"
-Thich Nhat Hanh

http://nyanabhadra.wordpress.com